Thứ nhất, thống nhất nhận thức, nắm đúng những điểm mới. Việc quán triệt phải gắn với hành động, làm tốt công tác tư tưởng, dẫn dắt nhận thức xã hội, chuyển việc học và làm theo thành thực hành thường xuyên. Ngay sau hội nghị, trong thời gian 10 ngày, các cơ quan, địa phương phải xây dựng chương trình thực hiện.
Mỗi nhiệm vụ phải rõ cơ quan, trách nhiệm, sản phẩm, tiến độ; có mục tiêu, nguồn lực và dữ liệu kiểm chứng. Đồng bộ không có nghĩa là đồng nhất; những nội dung giao thoa giữa các văn kiện phải được đưa vào kế hoạch chung, phối hợp nguồn lực, kết nối dữ liệu, thống nhất kiểm tra, giám sát.
Đại biểu tham gia tại điểm cầu Chi bộ Ban Công tác Công đoàn - Đảng bộ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh.
Thứ hai, hoàn thiện thể chế, phân định thẩm quyền, nguồn lực và quản trị rủi ro. Thể chế phải đi trước một bước, vừa giữ nghiêm kỷ luật, kỷ cương, vừa mở đường cho phát triển. Những vấn đề đã chín, đã rõ, được thực tiễn kiểm nghiệm phải sớm thể chế hóa; việc thuộc thẩm quyền phải chủ động quyết định, việc vượt thẩm quyền phải báo cáo và đề xuất phương án xử lý.
Phân cấp, phân quyền phải đi cùng nhân lực, tài chính, dữ liệu, công nghệ và kiểm soát quyền lực. Đối với việc mới, khó, chưa có tiền lệ, cần xác định rõ mục tiêu, phạm vi, thời hạn, nguồn lực và giới hạn rủi ro.
Thứ ba, xây dựng đội ngũ cán bộ tiên phong, trách nhiệm, nêu gương. Nghị quyết đúng, nguồn lực đủ nhưng cán bộ cầm chừng, né tránh thì công việc vẫn trì trệ. Phải chọn đúng người, giao đúng việc, giao việc khó để thử thách; lấy kết quả làm căn cứ đánh giá, sử dụng và sàng lọc. Cần phát hiện, trọng dụng, bảo vệ người dám nghĩ, dám làm, có sản phẩm thực chất; đồng thời khắc phục né tránh, đùn đẩy.
Đánh giá cán bộ phải dân chủ, khách quan, đa chiều, dựa vào kết quả, sản phẩm, tiến độ, hiệu quả và mức độ tín nhiệm. Người lãnh đạo phải nêu gương bằng hành động, kết quả, gần dân, xuống cơ sở và chịu trách nhiệm đến cùng.
Thứ tư, tổ chức lại không gian và vùng phát triển. Phải chuyển từ không gian hành chính sang không gian phát triển đa tầng, đa cực; xác định rõ vai trò, lợi thế của từng địa phương và tăng cường liên kết vùng. Chấm dứt tình trạng “địa phương nào biết địa phương đó”; cùng bàn, cùng góp nguồn lực, cùng chịu trách nhiệm và cùng hưởng lợi.
Phát triển vùng phải gắn với hạ tầng, khoa học - công nghệ, năng lượng, logistics, văn hóa, an sinh, môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu. Du lịch cần được đặt trong chiến lược phát triển đất nước, chuyển từ số lượng sang chất lượng, giá trị gia tăng và sức cạnh tranh. Đồng thời, cần phát huy nguồn lực người Việt Nam ở nước ngoài bằng các cơ chế cụ thể, minh bạch.
Thứ năm, đổi mới công tác tư tưởng, truyền thông chính sách và siết chặt kỷ luật. Công tác tư tưởng phải chủ động, sắc bén, thuyết phục, đi trước để mở đường, đi cùng tổ chức thực hiện và đi sau để tổng kết thực tiễn.
Không lấy cuộc họp, văn bản, báo cáo thay cho kết quả; nhiệm vụ chỉ hoàn thành khi có sản phẩm, dữ liệu kiểm chứng và hiệu quả cụ thể. Nhân dân phải được tham gia, thụ hưởng và là người đánh giá cuối cùng; phát huy vai trò phản biện của Mặt trận, Quốc hội, báo chí và nhân dân.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh, điều quyết định là tổ chức thực hiện và xác định rõ người đứng đầu. Mỗi văn kiện phải trở thành những việc cụ thể, có người chịu trách nhiệm, được kiểm chứng bằng kết quả; để đất nước phát triển tốt hơn, nhân dân được phục vụ tốt hơn và niềm tin ngày càng vững chắc hơn.